Tôi suy đi nghĩ lại và quyết định cứ đi tìm lão quỷ Gia Cát trước đã, một là vì lão cách đây không xa, tôi có thể quay về ngay trong ngày, nếu như đi gặp Dương Thần, e rằng ít nhất phải mất hai ngày. Thứ hai, cho dù tìm được Dương Thần, vẫn phải quay lại xác định với lão quỷ Gia Cát, suy cho cùng thì chỉ có lão mới biết thực hư chuyện năm đó.

Ngày hôm sau, cả A Long và Tiểu Hồ Tử đều đã đến lớp, riêng Tiểu Bạch và tôi ở trong phòng ký túc xá, tôi định đi gặp lão quỷ Gia Cát cùng cậu ấy. Thực ra thì tôi tự đi cũng được, chỉ là có một người hỗ trợ vẫn luôn tốt hơn.

Tôi chưa kịp mở miệng thì Tiểu Bạch đã hỏi chuyện ma nữ tắm tối qua, lúc này tôi mới vỗ trán, gần như cả đêm qua tôi đã “lăn lộn” với Dạ quỷ, lại quên béng chuyện này.

Tôi vội vàng hỏi Tiểu Bạch xem hôm qua A Long và Tiểu Hồ Tử có gì bất thường hay trong ký túc xá có chuyện gì không. Tiểu Bạch lắc lắc đầu bảo không có chuyện gì cả, hai người A Long bọn họ bị một phen lo sợ kinh hãi cả đêm, đến gần sáng cũng không dám ngủ, kết quả là người nào cũng “dán” hai cái quầng thâm mắt mà đến lớp. Tiểu Bạch hỏi lại tôi, cái thứ đang tắm đó….. rốt cuộc là trò đùa gì vậy? Tôi vò đầu bứt tai, thực ra thành thật mà nói thì tôi cũng chẳng nhìn rõ nó là cái khỉ gì. Nếu nói đó là ma, đến cả Tiểu Bạch còn không nhận ra nó. Nếu nói đó là yêu, nhưng yêu quái nhà ai “ăn không ngồi rồi” đến mức chạy đến phòng tắm trường học dành cho nữ sinh mà chơi đùa để lộ “cảnh xuân” nhỉ?

Nhưng mà bây giờ chuyện này tạm thời có thể gác qua một bên, tôi hỏi Tiểu Bạch việc họ nhìn trộm người ta tắm đã bao lâu rồi, Tiểu Bạch ấp úng trả lời đã được vài ngày, tôi ngẫm một lúc. Nếu đã mấy ngày rồi, thế chắc cũng sẽ không xảy ra ngay lập tức, hơn nữa, tìm lão ma đầu Gia Cát cũng có thể trở lại trong ngày, ừm, tối nay lại đi “thu dọn” ma nữ kia cũng không muộn đâu.

Sau khi tôi bước ra khỏi cửa, tôi nghĩ một hồi vẫn cảm thấy không an tâm, thế là đến gặp Tân Nhã và kể cho cậu ấy chuyện này, nhưng Tân Nhã lại không chút nào cảm kích mà cô ấy ngạc nhiên nói với tôi rằng đó không phải là nhà tắm gì cả. Nhà tắm nữ hoàn toàn không nằm cùng một lầu. Dùng não suy nghĩ một chút là hiểu ngay. Đây là một vùng thôn quê hoang vắng, ruộng nương xung quanh đều có thể chui ra một tên đàn ông trèo tường vào trong bất cứ lúc nào, xây dựng nhà tắm chung một lầu chẳng phải là “gọi mời” lũ sói đói à?

Á, câu này của cậu ấy làm tôi không kiềm được mà vò đầu, cũng phải ha, sao tôi lại không nghĩ đến điều này chứ, nhưng nghĩ lại thì cũng bình thường thôi. Bọn đàn ông chúng tôi, ai mà biết chỗ của nhà tắm nữ lại vừa thần thánh mà vừa bí ẩn như thế, mà tóm lại là nằm ở đâu?

Bởi vì ngôi trường chúng tôi hoàn toàn không có nhà tắm riêng, tất cả đều được giải quyết trong khu ký túc xá, cho nên …

Tân Nhã nhìn tôi cười như không cười đưa mắt nhìn tôi, mặt tôi tự nhiên đỏ ửng lên, xua tay tránh né:

- Đừng nhìn mình như vậy chứ. Mình không đi nhìn trộm đâu. Mình chỉ là, á, mình đi tìm người, ai dè.... Khụ khụ, không nói chuyện này nữa, cậu nói chỗ đó không phải nhà tắm, vậy là gì?

- Chỗ đó là... nhà vệ sinh. Thực ra trước đây được lấy làm phòng tắm, chửng qua đến sau này... xảy ra chút vấn đề nên đã đổi thành kho đồ rồi. Tân Nhã cau mày nói, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc

- Phòng chứa đồ?

Tôi liếc nhìn Tiểu Bạch, xem ra lần này thật sự có vấn đề, trong phòng chứa đồ không thể có người vào tắm, cho dù là sửa đổi từ nhà tắm.

- Chỗ đó đã xảy ra chuyện gì thế?

Tôi hỏi Tân Nhã cặn kẽ sự việc, cô ấy lắc đầu đáp:

- Mình không biết nhiều lắm, cậu biết đó, mình sống ở tầng ba, với lại mình không liên quan nhiều đến chuyện của trường...... Không thì cậu chờ mình đi hỏi, lát nữa nói cho cậu biết ha?

Tôi gật đầu, những lời cô ấy nói cũng thực tình, tính tình cậu ấy vốn dĩ trầm tĩnh, không thích tụ họp trong mấy cuộc vui, cũng không có bạn bè, e là không ai chịu chủ động nói cho cậu ấy biết chuyện gì ở trường cả, cậu ấy nói không biết cũng có lý trong đó.

- Được rồi, vậy mình ra ngoài làm việc trước đây. Trước khi mặt trời lặn, mình sẽ cố hết sức để quay về đúng lúc, đến lúc đó chúng ta lại gặp mặt.

Tôi tạm biệt Tân Nhã, sau đó ngẩng đầu liếc về phía mà tụi Tiểu Bạch đã rình trộm đêm qua, hít một hơi thật sâu, gọi Tiểu Bạch một tiếng rồi lên đừng

Tôi nói với Tân Nhã, rồi nhìn lên hướng mà Tiểu Bạch và những người khác đã nhìn trộm đêm qua. Tôi gọi Tiểu Bạch và cùng nhau lên đường. Lần này đây tất nhiên đến gặp

Kha Nam rồi, xe của anh ấy vừa tiện vừa nhanh, thu phí cũng không đắt, lại còn lo đưa đón nữa, chỉ là không biết anh ấy có buồn bực hay không, chúng tôi năm lần bảy lượt chạy đến đó rốt cuộc để làm cái gì.

Lần này tôi cũng không vội mà cùng Tiểu Bạch đến thành phố trước, mua một đống tiền giấy đồ cúng thỏi vàng, v.v... Lần trước Ma Già Gia Cát nói không có lễ vật, bộ dạng khổ sở nên lần này đã “bù đắp” cho lão. Trước khi đi tôi còn vớ được hai mỹ nhân bằng giấy và một ngôi biệt thự, Tiểu Bạch thấy điệu bộ “càn quét” của tôi, liền bật cười hì hì:

- Anh họ à, anh định đi hối lộ sao, sao không mang cả xe ô tô luôn?

Tôi cười đáp lại:

- Quên xe ô tô đi, ngộ nhỡ lão quỷ Gia Cát có xe rồi bỏ chạy đi mất thì sao đây?

Tiểu Bạch ngây người rồi phá lên cười... Tiếp theo, tôi gọi điện thoại cho Kha Nam, anh ấy nhanh chóng tới đây, sau khi tôi nói cho anh ấy biết điểm đến, anh ấy chỉ liếc nhìn tôi trong gương chiếu hậu và hỏi tôi một cách nhàn nhạt, hôm nay ra ngoài có coi tháng coi ngày không?

Tôi sững sờ một lúc, xem hoàng lịch? Tôi xem cái đó rồi để làm gì, với lại bây giờ tôi có tìm chỗ để chơi đâu? Tôi lắc đầu tỏ sự nghi hoặc của mình, Kha Nam cũng không nói gì nhiều, vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi lên xe. Tôi bối rối lên xe và chậm rãi bắt đầu cuộc hành trình, Tiểu Bạch lại đang loay hoay với chiếc điện thoại bên cạnh, qua một lúc lâu cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu thấp giọng nói với tôi:

- Anh họ, không tốt rồi, em mới tìm được hoàng lịch của ngày hôm nay.

- Ồ, trên đó nói thế nào? Tôi cũng rất tò mò, Tiểu Bạch đưa điện thoại lên trước mặt tôi:

- Anh xem đi, hôm nay không thích hợp để làm gì cả

Mọi việc đều không thuận lợi? Tôi cúi đầu đọc, đây chẳng phải chỉ là một phần mềm xem lịch sao?

Bài viết: Hôm nay thuận lợi cho việc cưới hỏi, dựng xà, xây chùa, nhập trạch, tránh đi xa, đốn cây, cử tang, chuyện chăn gối của vợ chồng.

Tôi không kiềm được mà bật cười, gõ Tiểu Bạch một cái:

- Vớ vẩn, loại phần mềm bậy bạ gì đây, làm sao có thể có chuyện như thế, thuận lợi cho chuyện cưới hỏi còn kiêng

kị chuyện chăn gối vợ chồng, có phải đã quá cay độc rồi không?

- Ờm... cũng đúng ha …

Tiểu Bạch cười hắc hắc, cất điện thoại vào túi, cũng không nói gì nữa. Tôi đưa mắt nhìn cậu ấy rồi bảo:

- Hoàng lịch do tổ tiên truyền lại đương nhiên là có lý, nhưng bây giờ lại bị người ta làm lung tung loạn xạ hết cả. Nếu không tin thì quay lại xem qua. Nhất định có thể tìm được vài phiên bản, mấy trò trong điện thoại tốt hơn là đừng tin Kha Nam ngồi phía chăm chú nhìn tôi, thản nhiên nói:

- Cậu ấy nói không sai, cái đó không phải không chuẩn xác, kỳ thật hôm nay không thích hợp để làm việc, âm sát dương

m sát dương? Người tôi chợt ớn lạnh một hồi, âm sát dương là gì, sao tôi chưa từng nghe đến? Kha Nam lại ngậm miệng, tiếp tục lái xe, cuối cùng ném ra một câu:

- Không cần nghĩ nhiều thế, dù sao cũng không quay đầu kịp nữa rồi. Có một số chuyện, đã làm thì phải làm đến cùng. Tôi im lặng, anh ấy nói đúng. Có một những thứ đã làm thì không thể quay lại được nữa, mặc kệ âm sát dương là gì, nếu nhìn vào hoàng lịch để làm việc, tôi đoán trên đời này không có mấy người bình thường nữa, đều phát điên cả rồi. Dù trên đời này có rất nhiều điều cấm kỵ nhưng khi còn sống phải làm mọi việc nên làm. Tôi chợt hiểu ra đạo lí này thế là nhắm mắt an tâm tĩnh dưỡng trong xe. Không biết lắc lư bao lâu, chiếc xe đột ngột dừng lại, Kha Nam súc tích lên tiếng:

- Đến rồi.

Tôi mở mắt nhìn ra bên ngoài, thực sự đã tới nơi nên tôi không phí nhiều lời, đưa tiền và bước xuống xe, ghé vào cửa kính xe nói với Kha Nam:

- Vẫn là luật cũ. Chờ tôi ở đây. Lúc này đừng chạy đi mất.

Kha Nam khẽ cười:

- Cái đó không thể thuận theo cậu, tôi cũng đã nói không tính, chiếc xe của tôi không có trách nhiệm gia công, cậu nhanh lên chút đi.

Tôi gãi mũi, mang theo đống giấy vàng mã lễ vật, mỹ nhân biệt thự, cùng Tiểu Bạch lên núi.

Tôi vẫn nhớ rất rõ nơi mà lão quỷ Gia Cát dời mộ lần trước, nhưng phải cuốc đến 20 phút mới đến trước mộ phần, bỏ lại tất cả đồ đạc, đặt lễ vật lên trước rồi đốt tiền giấy ném vào đầu mộ, miệng bắt đầu lẩm bẩm.

- Gia Cát lão ca ca, chúng tôi đến thăm ông, nếu ông có ở nhà, lát nữ ra đây nhận tiền, ông xem này, có rất nhiều món ngon, sườn heo kho, thịt bò cay, gà hầm nấm, lọ dưa chua cũ…..

Tiểu Bạch ở bên cạnh phì cười, tôi trừng mắt nhìn cậu ấy:

- Đừng ồn…

Nói sau liền quay đầu hướng về

đầu phần mộ xin lỗi:

- Gia Cát lão ca ca, thật ngại quá, cậu em này là một đứa ăn hại, ông trước hết ứng phí chút. Đợi đến khi những thứ lộn xộn này đã xong xuôi, tôi chiêu đãi ông một bữa, Bắc Kinh, Sơn Đông, Tứ Xuyên, Quảng Đông, Mãn Thanh hay Hán, ông cứ tùy ý mà chọn...

Nói xong, tôi mở nắp một bình rượu Nhị Oa Đầu và đổ rượu trước mộ. Loại rượu này thực sự ngon hơn so với giá tiền của nó. Tôi không đủ tiền mua đồ ăn. Rượu chỉ có sáu 6 tệ 5. Mặc dù là nói lừa thần gạt quỷ nhưng suy cho cùng tôi không thể đi quá xa...

Tôi rót bình rượu này xong liền đốt tiền giấy tiền vàng mã, miệng lẩm bẩm niệm, khi tôi đã đốt được một nửa thì thấy trước mộ có tia sáng trắng lóe lên. Lão quỷ Gia Cát đi ra.

Ơ, bên cạnh lão còn có có một con sói?

- Anh bạn, tốt lắm, nó khá thú vị, còn biết nghĩ đến lão ca ca, nhưng có điều, sườn heo kho, thịt bò cay hay gì đó mà cậu nói đâu rồi?

Lão vừa nói vừa tìm kiếm xung quanh, trong mắt tỏa ra ánh sáng. Tôi cười hắc hắc, chỉ xuống:

- Không phải đều là mấy thứ này hết sao, sườn heo kho này, thịt bò cay này, mọi loại gia vị... của mì gói

 

0.95253 sec| 2430.211 kb